Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

Vừa giận vừa thương ngày 8/3

Chào cả nhà, em là gái K57 của NEU có người yêu lớn hơn mình một khóa cũng học NEU. Chúng em yêu nhau cũng được 1 năm rồi. Vừa rồi chúng em vừa kỉ niệm 1 năm yêu nhau. Tình yêu của chúng em nói chung là khá nhẹ nhàng, trong sáng. Em cũng không biết nói sao về người yêu của mình nữa. Đại loại là thế này: anh ấy cực kì chung tình, không bạn gái hay em gái nuôi các kiểu, chỉ học làm và chỉ biết đến mình. Nhưng vấn đề là anh ấy là một người yêu thật lòng nhưng chưa biết quan tâm đến em thế nào cho phải. Nhiều lúc khiến em có cảm giác vô tâm lắm luôn( k biết các ac đã gặp cái thể loại như vậy bao giờ chưa). Anh ấy yêu em thật lòng, khóc vì em nhưng mỗi tội ngốc quá. Gần đây sau một số chuyện với cái gã " vô tâm nhưng thật lòng" này.
Vào buổi sáng hôm trước em có gọi cho anh ấy kêu :
- E chưa ăn sáng (chờ mong anh ấy qua rước mình đi ăn sáng)
Anh ấy đáp lại phũ như chưa từng được phũ:
- Anh ăn rồi em
Thế là em giận nguyên 1 ngày. Anh ấy lớ ngớ xong hiểu ra chạy đến em xin lỗi cả ngày mua cho em cả đống đồ ăn. Mãi đến tối em mới tha cho anh ấy. Lần sau, em nghĩ là thay vì nói "em chưa ăn sáng" thì nên là nói "anh qua chở em đi ăn sáng nhé" thì chắc chắn sẽ không có chuyện giận nhau vậy rồi.
Hôm mùng 8/3 vừa qua, trong đầu em cứ nghĩ anh ấy sẽ là người chúc em đầu tiên nhưng không phải, là thằng bạn thân chúc em đầu tiên mà em cứ nghĩ là anh ấy. Hôm đó em đi học cả ngày, cả ngày ngó cái điện thoại đợi anh ấy chúc nhưng rồi không thấy. Em buồn lắm. Đùng một cái đến 7h tối thì tự dưng anh xuất hiện trước mặt em cầm toàn những thứ em thích ăn. Lúc đó vừa tức vừa thương, trách anh tại sao đến giờ mới tặng. Tại sao không chúc em lúc sáng? Tại sao để em bơ vơ cả ngày chờ anh. Xong anh kêu là anh coi phim thấy người ta trong phim làm nên anh học theo. Cái kiểu như thế này: cả ngày không thấy quan tâm gì hết xong cần đến cuối ngày tạo một bất ngờ. Thua với anh luôn. Xong em nói với anh ý:
- Em là con người đơn giản lắm anh. Điều em cần không phải là quà cáp gì hết mà điều em cần chính là sự quan tâm của anh từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Những điều quan tâm đó mới thực sự làm em thấy hạnh phúc.
Sau đó mặt anh lại đơ ra một lúc, anh lại nói lời xin lỗi với em. Sau đó bọn em nói chuyện với nhau một lát rồi anh về.
Vừa ăn đồ ăn vừa thấy ấm ức nếu anh ý mà chúc em một câu vào buổi sáng rồi tặng có phải tuyệt vời hơn không?
Nhưng em cũng hiểu rằng mọi thứ anh làm tất cả là vì em, Nhưng cách thể hiện của anh nó hơi có vấn đề nên làm cho em có cảm giác vô tâm vậy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét