Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Nếu đã không muốn tiến thêm, tại sao lại cố tình làm những điều khó hiểu như vậy

Nếu đã không muốn tiến thêm, tại sao lại cố tình làm những điều khó hiểu như vậy.

Thà giữ khoảng cách, thà đừng quan tâm, thà để sự lạnh lùng ấy giết dần đi mối tình đơn phương này còn hơn là đem lại chút ấm áp rồi lại ruồng bỏ tôi lại giữa cô độc im lìm như vậy.
Đã không thể thuộc về, thì sao lại gây thương nhớ. Mất bao nhiêu những tủi hờn và im lặng để tôi tin tôi quên rồi, những năm tháng tôi tự mình chắp vá lấy những vết thương của mình, dặn lòng mạnh mẽ.
Vậy mà chỉ cần anh quay lại. Chỉ cần vài cử chỉ quan tâm, tôi lại trở về vạch xuất phát ban đầu. Giây phút tôi nhận ra rằng một phần trong tôi chưa bao giờ ngừng thương nhớ anh nó mới đau lòng biết mấy. Khóc chẳng thể bật thành tiếng, còn nước mắt thì lã chã rơi khi nhận thức mọi cảm xúc ngày nào tôi đang giấu sâu trong tiềm thức đang gào thét muốn giải thoát như muốn phá tan lồng ngực. Tôi nghẹn ngào bởi chính những yêu thương của mình, biết rằng đang đâm đầu vào ngõ cụt, biết rằng người đau sẽ luôn luôn là tôi. Tê liệt và chới với, thứ cảm giác vô dụng với chính cơ thể và tâm trí của mình. Tôi như kẻ nghiện lâu năm, mất bao công sức để kiềm chế bản thân mình thì chỉ cần một làn hơi thuốc là anh thôi là đủ để đánh gục rồi.
Bao nhiêu năm, tôi vẫn là tôi khờ dại.
Nếu đã không thể bên cạnh tôi, xin đừng quay lại cứa thêm những vết thương mới chồng lên những vết sẹo chưa khép miệng của lòng tôi nữa. Làm ơn, làm ơn đấy.
Lần một, lần hai,…
Cho đến lần thứ mười mươi nào đi chăng nữa thì vẫn là tôi không làm chủ được cảm xúc của bản thân.
Giờ ngồi lại, thu dọn những bộn bề nghĩ suy này, cất chúng đi để ổn định lại mọi thứ đã.
Chắc vẫn chưa rút được bài học cho bản thân, vẫn tự nhủ lần sau sẽ khác mà rồi bao nhiêu năm vẫn chẳng khá lên được.
Tự cả nghĩ, từ hi vọng, tự mộng tưởng và tự huyễn hoặc rồi tự đau, tự khổ, tự buồn thì trách ai.
Nào cô gái, bình tâm lại và quên hết những rung động khờ dại này đi nào.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét