Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Tâm sự: Như chí phèo thị nở nhưng yêu và cuối cùng vẫn là yêu

Yêu và cuối cùng vẫn là yêu <3
Thực sự hôm nay viết cfs là sau rất nhiều lần đánh đánh rồi lại xoá xoá đi của em =))
Em học K56, có cô người yêu học sau một khoá. Em chỉ muốn tâm sự một chút chuyện tình yêu "Chí Phèo" "Thị Nở" của hai tụi em một tí thôi...một tí thôi

 :v
Em với eny quen nhau cũng gần năm rồi, ngày ấy em nó còn ngây thơ con nai tơ lắm, nên em "bị lừa" các bác ạ.
Chuyện là thế này. Hồi ấy việc lên thư viện mượn sách hay học bài đối với em là một chuyện kì lạ, là chuyện lạ kì mà không những em mà cả mấy đứa bạn phòng cũng không hề nghĩ em có thể bước vào căn phòng ấy.
Thế mà hôm ấy, chỉ vì thua trận đá banh mà em phải chịu trách nhiệm làm bài tập Triết cho 2 thằng bệnh học cùng, à hai thằng ấy vẫn ế, nhưng được cái đẹp trai (thua em :v ) tụi nó hiền lắm, thấy gái là lặng thinh, kêu chỉ muốn học xong có nghề rồi quen xong cưới, thế mà thấy em có em nó thi gato len gato xuống, hí hú nói đểu em mỗi ngày, nhưng trước mặt vậy, chứ sau lưng chúc phúc cho đôi em lắm (tao biết mà 2 thằng quỷ sứ :v ). À lạc đề quá, thế này các bác ạ, em thua em phải chịu. Chân em thua rồi chân em phải lên thư viện thoai chớ sao giơ. Nhưng mà cũng chính ngày định mệnh ấy, cũng chính nhờ ván đá thua "nở mày nở mặt" ấy mà em gặp nó - Thị Nở của đời em.
Nói chuyện "bị lừa" - trời ơi ngày đầu tiên gặp, làn da trắng, cười thì duyên, lại thêm cặp kính cận nữa chứ, nhìn đúng con nhà người ta.
Lúc em tìm mấy quyển triết, em ấy tìm quyển kinh tế gì gì đo. Gặp rồi đi qua nhau thì tiếc, có cơ hội mà không nắm bắt thì lại hận mình, nên em can đảm, liều một phen. Dù sao chắc đây sẽ la lần cuối cùng em lên đây, trường thì rộng, bị chối thì lẩn chứ, can đảm một lần mà thoát ế thì sướng.
Em chờ nàng, chờ thời cơ. Lúc em nó đi xuống cầu thang, em đi phía sau các bác ạ, rồi chả biết thông minh đột xuất thế nào, em với liền hỏi luôn:
- Này bạn, cuốn kinh tế đo bạn tìm thấy ở đoạn nào vậy, mình tìm không ra.
Ôi em quay lại với gương mặt mà No.1 luôn í. Đơ 5s
- Àh dạ, anh hỏi cuốn này à, ở...abc...xyz.. (Chẳng nhớ nữa)
- Thế khi nào bạn đọc xong rồi gửi trả thì lien lạc với mình để mình mượn được không? ( Ôi thật tri thức và ngại với chính mình quá )
- Dạ vâng, ok anh thôi. Nhưng làm sao em lien lạc anh được
- Thế mình đưa số mình cho bạn nhé, rồi có gì lien lạc cho dễ (ahihi, em mắc bẫy rồi nhé - khi đó mình nghĩ thế đó)
- Vâng, đây anh lưu số em đây
- 01686670xxx
- Mình cảm ơn nhé.
- Dạ, không có gì, thoii em về lớp trước đây, em đi trước, chào anh
- Bye nha, tks
Yes yes yes!! Yeaa yeaa.. Ôi cảm giác phải nói là hơn đá bóng vào khung thành í. 
Thế, em chờ cả tuần không thấy em nó liên lạc, phải nói là buồn, buồn não ruột, buồn ơi là sầu...
SỐ LẠ gọi, vào một ngày cuối tuần đẹp trời.
Bla bla bla ( nội dung câu chuyện là em nó trả sách và hỏi em có muốn mượn lại không) Đã chờ cả tuần rồi, chẳng lẽ em không gật, có mà em xoắn lên rồi sửa soạn make up các kiểu con Đà điểu để phi len thư viện í.
(Cái đoạn này nó cũng dài, dài, kể đến nay cũng được 12thang24ngày tư khi em biết em nó. Hơn 2 tháng nói chuyện, gặp đúng 4 lần. Còn chính thức 10 tháng yêu nhau khi em đã trừ những ngày em nó giận và bỏ bơ em. Chuyện này nếu các bác muốn nghe em sẽ kể qua cfs sau nhé :v em rảnh lắm)
Còn cfs này là em bóc phốt em nó, trời ơi, người ta hơn 1 năm 2 năm mới bộc lộ bản chất, mà em nó thì.
Chẳng còn dịu dàng Dạ dạ vâng vâng như hồi ấy nữa, trừ khi được đi ăn và chở đi loanh quanh.
Chẳng còn nhõng nhẽo nữa mà "gia trưởng" lên mặt. Dùng loại này mới hợp kìa, không loại kia nhìn nó không hợp với tâm trạng, à cái đó sẽ đẹp nếu anh mặc bộ màu hồng đó, mua đi, ôm nhanh nhanh kẻo em đổi ý....thường thường là thế, chứ ngày dưng thì..."anh đọc sách này đi, tri thức không thể thiếu, nhan sắc cũng không, độ vui tính cũng không nên thiếu, lãng mạn thì càng không được, anh thì thiếu tất cả rồi, hãy chọn Hạt giống tâm hồn - nó là cả nguồn sống của anh đấy...." Ủa sao ngày trước khen anh lắm, thương anh lắm, toàn đọc sách anh nghe, giờ nỡ lòng nào...
Đã thế lại hay giận, đợt tết vừa rồi ra đây, gặp em hỏi liền: "anh, hình như em béo lên"
Riêng em la em thật thà, trả lời "có" cho nhanh gọn mạ lẹ. Ấy thế mà đó không phải câu trả lời em nó muốn. Em nó liếc 180°, liếc rồi bĩu môi, rồi liếc. GIẬN
What? Em thật tình thật thà mà.
Còn cái vụ đi ăn. Ngày trước thì chẳng kén cá chọn canh đâu, đi ăn là lên xe và đi thôi. Giờ, ăn A nha - thôi béo lắm, ăn B nha - nhưng không ngon, ăn C nha - rồi tí sao ăn tối nữa, thế em muốn ăn gì - thế anh thích ăn gì, em ăn đó,, yes - anh muốn ăn cả thế giới....
Nhiều lần em nó làm em điên tiết luôn, nhưng có thế em mới thấy cuộc sống này thú vị và yêu em nó hơn biết bao nhiêu. 
Dù bên nhau lắm sẽ ghét đó, nhưng qua cái thời bồng bột yêu vì có những cảm giác lạ, có những điều tò mò về nhau thì giờ thay vào đó, là em cần em nó, em cần thấy sự quen thuộc của em nó, cần nghe câu nói ấy, cần cái ôm ấy, và cần hình bóng ấy.
Em không biết cuộc đời sẽ thay đổi ra sao, và mai này em nó sẽ "bộc lộ" hơn ntn, nhưng chắc có lẽ, em đã quen với tất cả. Em ghét sự chia xa, ghét thành người lạ. Mình có sống được bao lâu và gặp được bao nhiêu người nữa đâu, giờ là của nhau ntn đã là hp. Hạnh phúc là có nhau. 
Thế nên các bác à, ai đang bên cạnh mình thì phải giữ thật chặt nhé, phải hiểu nhau thật nhiều vào, để khi giận dỗi hay bị bơ, lôi ra mà đe dọa "em nó". Chẳng ai là không hợp ai hết, chỉ là ta có cố gắng cho đến khi hợp hay không thôi :))
Dặn lòng sẽ yêu nhau mãi, để chẳng phải tủi thân, để chẳng phải Thèm yêu =))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét