Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

Khi vợ là fan cuồng Phim Hàn

Khi vợ là fan cuồng Phim Hàn
Chào cả nhà, ko biết dạo gần đây em ăn phải cái gì mà cứ hễ về nhà là toàn đâm đầu vào TV xem phim Hàn, mình cảm giác như bị đá khỏi tâm trí em vậy, mà phim toàn trai đẹp nên em càng có cớ để đắm đuối hơn
Mình là trai HaUI, đang là KS cơ khí, còn em là k46 trường các bạn. Chúng mình có 2 con gái , vợ mình vốn là người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ. Từ trước đến giờ cô ấy ít xem phim truyền hình, phần vì cuộc sống bận rộn phần nữa vì cô ấy không thích cái gì sướt mướt. Từ ngày bị cuốn vào trào lưu xem phim “Sếp Kim”, mình cứ tưởng vợ mình đã biến thành người khác.
Đã làm mẹ của 2 đứa con, vợ mình lại rất yêu công việc nên việc theo dõi một bộ film với vợ mình gần như là không có thời gian. Một hôm cuối tuần thấy vợ ngồi cắm mặt xem TV , tay vẫn cầm chổi lau nhà đứng chống nạnh bộ dạng vô cùng chăm chú làm mình phì cười.
– Ghê nha, tự dưng lại nổi máu mê phim Hàn. Em định đổi phong cách hồi teen cho hoà đồng cùng con gái à? – mình trêu vợ.
– Thì thấy con nó mê phim này, rồi ở công ty mấy chị em cũng bàn tán suốt. Đồng nghiệp nói mãi mình chẳng hiểu gì hôm nay lại đúng giờ phát sóng em xem xem thế nào. Anh xem cái cậu diễn viên chính cũng đẹp trai, phong độ lắm chứ! – Vợ mình tươi cười.
Nghĩ chuyện chỉ đơn giản là xem một bộ phim nhưng ai dè còn rối rắm phức tạp hơn thế nhiều. Càng ngày vợ càng mê phim điên cuồng, thậm chí cũng tám chuyện “sếp Kim” thế này thế nọ với con gái mình sôi nổi lắm. Con gái mình mê trai Hàn là chuyện bình thường, còn vợ đã hơn 30 tuổi mà còn đầu têu rủ con mua một đống poster với ảnh cậu diễn viên kia về nhà cứ như nhà có hai đứa trẻ tuổi teen. Hai mẹ con thỉnh thoảng còn cho nhau xem facebook rồi xì xầm to nhỏ riêng tư. mình thấy mình như bị bỏ rơi giữa gia đình nhưng cũng thấy buồn cười.
Mấy lần tò mò xem vợ và con gái làm gì, thì tá hoả phát hiện ra xem phim thôi chưa đủ. Vợ mình và con gái còn lập hẳn fanpage cho phim, Laptop của vợ lưu không biết bao nhiêu ảnh của các DV phim. Có lúc xem phim xong thấy có tình tiết mới là vợ khóc, cười được theo phim luôn. Quá ngạc nhiên vì người phụ nữ cứng rắn bấy lâu vẫn hùng hồn tuyên bố “ghét phim bộ, ghét cả phim Hàn” là vợ mình trước đây đã trở thành fan cuồng cứ rảnh ra là rình tin tức diễn viên.
Mỗi lần xem phim thì mặt vợ biểu cảm cứ gọi là đầy đủ cung bậc cảm xúc. Vui, buồn, thảng thốt, lo lắng, lâng lâng rồi ngơ ngẩn. Vợ mình cứ như người bị “say nắng” cái cậu DV Hàn. Nhiều khi cũng khiến mình nóng hết cả máu, chồng đây còn không gần gũi lại đi dành tình cảm cuồng nhiệt cho diễn viên ở tận đẩu tận đâu.
Ngày cuối tuần những lúc rảnh rang cả gia đình thường dành thời gian cho nhau hoặc hai vợ chồng đi chơi riêng hâm nóng tình cảm thì giờ lại thành thời gian offline fanclub của vợ mình và con gái. Tự dưng hai mẹ con thân thiết ríu rít như đôi bạn thân. Có hôm ghé tai thủ thỉ với vợ:
– Vợ ơi, em đang “phải lòng” anh chàng trong phim kia à? Anh có nên ghen không đây, cứ thứ 5 là em bỏ anh vì phim luôn.
Thấy mình nói thế, vợ mình hùng hồn đáp trả:
– Bao nhiêu năm nay có em có được hưởng tí lãng mạn nào đâu. Giờ xem phim cũng không thấy sến chỉ thấy cảm động như được quay lại hồi mới yêu. Em cũng đã già lắm đâu, lại còn có cơ hội gần gũi và hiểu con gái hơn. Sao anh không xem phim và học theo “sếp Kim” của hai mẹ con đi.
Thấy vợ nói thế mình cũng chỉ biết cười như mếu.. Trong lòng thầm ghen tị với cậu diễn viên trẻ đẹp trai kia mà thôi. Cũng may cậu ta ở tận Hàn Quốc và phim này cũng không dài lắm, nếu không chắc mình phát rồ vì bị “ghẻ lạnh” trong mắt vợ để nhường chỗ cho cậu ta mất.

Sút nhầm vào mõm con chó của bố người yêu...

Sút nhầm vào mõm con chó của bố người yêu...
Hôm kia người yêu mình rủ mình qua nhà n.y chơi, mình học BK đã ra trường đi làm rồi, người yêu học NEU khóa 56, năm nay năm 3, yêu nhau cũng đc nửa năm nhưng mình ko biết nhà cụ thể n.y ở đâu, lần nào đến đón cũng chỉ đón ở đầu ngõ. Thì hôm kia cũng vậy, mình ở đầu ngõ chờ, trong lúc chờ mình thấy có con chó choắt choắt nó cứ sủa mình nhu thằng ăn trộm, mình bực cả mình quát nó rồi nó vẫn ko chịu đi mà hôm nay lại bị sếp mắng, trong lúc tâm trí bối rối mình có sút nhẹ vào mõm làm con chó nó *Oẳng* 1 cái, đúng lúc đấy có ông nào đi làm về ông thấy thế ông chửi mình
- Ai cho mày sút cho nhà tao?
- Cháu nhỡ chân.
Xong ông bế chó đi vào, kiểu nhà ai nuôi chó cứ để nó sủa, mà sủa từ đầu ngõ nữa, bực mình. 1 lúc sau người yêu mình ra kêu mình vào, trên đường vào nhà thì người yêu cũng bảo "Bố em vừa đi làm về"...tự dưng mình thấy lạnh sống lưng, có lẽ nào là ông vừa xong.
Đến lúc vào nhà...trước mặt mình là bóng dáng thân thương vừa quát mình và chú chó dưới chân đang nhìn mình với ánh mắt căm thù.
- Cháu chào bác.
Tự dưng lúc bác ấy quay ra chỉ nói đúng 1 câu.
- Ơ cái thằng này là người yêu con à, nó vừa sút chó nhà mình ngay đầu ngõ này con, anh chào cả tôi cơ à, tôi ko dám, nhỡ sau này lấy con tôi về nó quát anh 2,3 câu anh cũng sút vào mồm nó thì tôi biết vui hay buồn.
Lúc này mình ngượng chín mặt...mình quay sang người yêu thì n.y cũng lắc đầu ý là bảo mình tránh đi.
- Dạ vâng cháu qua lấy chút đồ rồi cháu xin phép về luôn ạ, cháu xin lỗi việc lúc nãy.
Xong bố người yêu chẳng nói gì nữa, mình cuối cùng giả vờ đứng chờ n.y lấy đồ xong về luôn...
Nghĩ lại qua 2 ngày rồi mà vẫn thấy nhục, lần đầu ra mắt bố người yêu vậy đấy, mà bác ấy nói mình cũng cay cơ...có khổ cái thân tôi ko.

Mặc dù có thai nhưng phải xa anh vì thân phận nghèo hèn

Ngày đầu tiên em gặp anh là sinh nhật anh, nhà anh tổ chức cho anh bữa tiệc cùng gia đình và em là người đã đánh đàn cho buổi tối đó. Em chỉ biết gia đình anh rất giàu, chủ quán gọi em đến đàn mà k cần mặc cả giá với em, nói em chỉ cần đàn thật hay là được, người nhà đó sẽ chịu hết. 
Lúc em cất lên đoạn nhạc đầu tiên, anh dừng đũa quay lại nhìn em, chắc tiếng sét ái tình cũng bắt đầu từ đó. Sau lần đó anh luôn cố gắng bắt chuyện với em, đi cùng em mỗi khi em đi đàn theo yêu cầu của khách dù về sớm hay muộn. Cứ như vậy gần 8 tháng, anh luôn bên em, lắng nghe tiếng đàn của em, biết em vui hay buồn qua từng nốt nhạc, chăm sóc yêu thương em. Em rất thích anh, nhưng cứ nghĩ mình mãi không thể sánh cùng. Gia đình em không khá giả cũng không nghèo. Bố làm công nhân xưởng bao bì, mẹ là giáo viên cấp 2. Ngày bé bố mẹ đều cho em đi học các môn nghệ thuật, mê đàn cũng từ ngày ấy. Năm 3 đại học em bắt đầu mang tiếng đàn đi đến các quán ăn, quán cà phê kiếm thêm phụ bố mẹ.
Sau này mãi mới dám nhận lời yêu anh mặc dù yêu thầm anh từ rất lâu rồi. Mẹ anh cũng có cấm cản, lời ra lời vào nhưng hai đứa mình cứ quấn quýt nhau quá, mẹ cũng thương mà bớt phản đối để mình được bên nhau. Anh là sĩ quan quân đội, rất ít được về nhà. Anh có chung cư riêng nên bảo em dọn về ở cùng khỏi đỡ tiền thuê nhà hàng tháng, cũng dặn em không đi đàn thuê nữa, sợ em bị chủ ăn hiếp anh không bên cạnh được. Em với anh chung nhà, đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời em. Hôm nào anh được nghỉ phép thì em chẳg cần làm gì cả, ung dung dậy muộn ăn đồ anh tự tay nấu, quần áo anh mang đi giặt,.. Anh bảo để bù đắp cho những ngày em ở nhà một mình. Anh phóng ảnh em thật to rồi treo trong phòng ngủ, mọi nơi trong nhà đều có hình ảnh em. Anh lắp camera trong phòng ngủ, phòng khách,..vì sợ không thể bên em bảo vệ em lúc anh đi làm. Bạn bè em ai cũng bảo em vớ được cục vàng, khen em tốt số nên mới được anh yêu chiều đến thế. Em học sư phạm mầm non, anh đều cho người đưa đón em đi hằng ngày đến nỗi khiến người khác phát ghen vì anh chu đáo quá mức. Em vẫn nhớ tối hôm đó, anh về nhà. Nằm ôm em anh nói anh muốn có con, anh muốn có gia đình nhỏ. Rồi em có thai, anh muốn em bảo lưu học vì em yếu quá, cứ sợ em đi lại ảnh hưởng. Thời gian đó anh rất hay về nhà. Về được 10p anh cũng về, tối nằm ngủ cứ nói chuyện thủ thỉ với bụng em mãi mới chịu đi ngủ. Ngày ấy em còn nhớ anh cứ trước khi ngủ lại hôn bụng em : Chúc công chúa và hoàng hậu của tôi ngủ ngon. Có lẽ những lúc như bây giờ em thèm khát quá, thèm được quay lại ngày hai đứa mình bên nhau chờ thiên thần nhỏ ra đời. Ngày em bầu hơn 3 tháng đi khám thai, bức ảnh con bé xíu nghịch ngợm, và nó đúng là công chúa như anh hằng muốn. Anh giữ ảnh siêu âm khư khư trong ví, nhiều hôm cứ thấy đem ảnh ra xoa xoa ngắm ngắm trong rất đáng yêu. 
Mẹ anh cuối cùng cũng biết chuyện. Em còn nhớ hôm đó là cuối tháng 1, trời rét căm em đang là áo cho anh để mai đưa vào đơn vị. Mẹ đến gặp em và đưa cho em một phong bì tiền, mẹ biết chuyện em có thai, muốn em bỏ nó. Mẹ anh nói rất nhiều, không giận dữ, nhưng câu chữ nào cũng găm nát lòng em. Mãi sau này em chỉ ước nhà anh đừng quá giàu có, thế lực để ta bên nhau được dễ dàng. Mẹ uy hiếp gia đình em, đứng giữa bên tình bên nghĩa thực sự em bất lực. Em vẫn nhận phong bì đó, năm đó em rất ngờ nghệch, cả đêm cứ khóc cho quặn cả bụng. Em yêu anh nhiều quá, em học giáo viên mầm non, em yêu trẻ lắm, không thể bỏ con được. Mẹ em biết chuyện, cả hai cứ ôm nhau khóc mãi, mẹ thương em thương cháu, không thể để em đi phá thai được. Rồi mẹ bảo em đi trốn, mẹ có họ hàng xa trong miền trung, ở tận Quảng Ngãi, cứ trốn đến khi sinh nở xong xuôi rồi tính tiếp, chứ không cháu mẹ chết mất. Những ngày tháng tối tăm em không hề muốn nhớ lại.
Anh vẫn không hay biết chuyện gì, vẫn yêu thương em và con hết mực. Vẫn ngắm ảnh siêu âm và trò chuyện với con cả đêm. Mẹ anh vẫn đến, uy hiếp em dữ dội. Em đã nghĩ đến chuyện bỏ thai vì quá sợ mẹ anh. Hôm đi đến bệnh viện, nằm trên cái bàn lạnh toát, tiếng dao kéo dụng cụ va vào nhau leng keng làm em run cứng cả người. Em chỉ cắn môi hỏi : Cô ơi con cháu sức khoẻ có tốt không, nhịp thai thế nào cô..mà nước mắt ướt hết gối. Lúc sắp tiến hành em ngồi bật dậy, em không thể nhẫn tâm bỏ con đi như vậy được, em sẽ trốn, miễn sao em sinh được con ra đời. Ngoài suy nghĩ phải sinh được con bé ra em chẳng cần điều gì khác. Em chơi với đứa bạn có bố làm bên y, cầu xin bố nó làm giả hồ sơ bệnh án phá thai. Lúc đưa hồ sơ cho mẹ anh e trả lại tiền mẹ anh đưa, trong lòng thầm nghĩ con ơi mẹ cứu được con rồi. Mẹ anh tin, em người gầy, cái bụng 3 tháng không thể thấy nên mẹ anh hài lòng vì em biết nghe lời. 
Từ đó em hay gây sự cãi nhau với anh, cặp kè thằng khác chỉ để anh chán ghét em. Rồi có lần em đi chơi khuya về muộn mà thật ra em chỉ đến quán ăn lần đầu em đàn anh nghe, em ngồi bần thần ở đó đến lúc đóng cửa mới chịu về. Lần em về muộn anh mắng rồi tát em, em tỏ ra vui vẻ nhởn nhơ mà lòng như chết lặng. Ngày em xách đồ ra đi quăng lại cho anh cái hồ sơ phá thai mà anh đứng chết lặng. Em còn nhớ ánh mắt anh nhìn em đầy tức giận và ghê tởm em. Em cười nhạt quay đi mà nước mắt thi nhau chảy xuống. Anh khóc gầm lên chạy đến ôm em, cầu xin em không phải sự thật, xin lỗi vì đã đánh em. 
Em dọn về nhà ở, tối hôm đó bắt tàu vào Quảng Ngãi. Nửa ngày trời trên tàu mệt mỏi, em đến nhà họ hàng như mẹ nói, nhưng bà cô họ hàng lại không thể cho em ở nhờ vì bà chỉ là vợ bé không có tiếng nói trong gia đình. Em ra đi tìm nơi ở giữa đất khách quê người, may mắn em gặp được người chủ hàng ăn rất hiền lành, bác ấy cho em ở nhờ, em làm phụ giúp bác ấy. Còn anh vẫn điên cuồng đi tìm em, mẹ nói có những hôm cứ thấy anh say nằm lăn lóc ngoài cửa nhà. Ngày nào cũng đến van xin mẹ cho gặp em. Mẹ nói anh ra quân rồi, để đi tìm em. Có lúc em mong mình chưa bao giờ gặp và yêu nhau để không phải khổ sở đến như vậy. Anh điên dại tìm em khắp nơi, mẹ nói anh sắp phát điên, cứ ngồi trong phòng em cười ngây ngốc. Rồi mẹ anh đón anh về, anh ít tìm đến nhà em hơn. Lần nào đến anh cũng mang thư gửi cho em nhờ mẹ đưa cho em. Mẹ kể có lần anh cứ ôm một đống thư rồi khóc tu tu như đứa trẻ, cứ ôm chân mẹ để xin được gặp em. Đến tháng em sinh, mẹ vào thăm em mang theo chồng thư anh viết. Mít sinh ra được 2,1kg. Con bé yếu lắm vì em sinh thiếu tháng, lại ăn uống không đủ chất. Được 21 ngày lại phải ôm Mít xuống viện nhi vì viêm phổi. Rồi đâu cũng vào đấy, con cũng thương em mà trộm vía ngoan lắm, lại tròn nữa. Mẹ chỉ thăm mẹ con em được tháng rồi cũng phải quay về. Em ở Quảng Ngãi chỉ có bố em biết. Thư anh viết em đều đọc hết. Anh nói anh biết hết chuyện rồi, biết vì mẹ anh ép em phải đi bỏ Mít. Em vẫn còn nhớ trong thư anh viết " Ngày kỉ niệm của em và anh, anh liền nhớ đến camera vội xem lại để tìm hình bóng của em. Xem xong anh như sững cả người, anh biết mẹ đến và ép em, làm em của anh đau như thế nào, anh biết nhà anh sai rồi, có lỗi với em nhiều lắm, vậy mà anh không hiểu lại hiểu lầm rồi đánh em để em ra đi, anh sai rồi, em về đi, em về đi.." 
Lá thư nào cũng khô cong queo vì nước mắt anh lúc viết. 
" Lâu lắm rồi anh không dám bước chân vào căn nhà của em và anh từng sống chung nữa. Ngày em đi căn nhà còn mùi hương của em, lâu dần nó cứ nhẹ đi rồi cũng chẳng còn mùi gì nữa. Phòng của em và anh anh cũng khoá lại, những lúc say anh mới dám quay về đó, vào phòng của ta rồi ôm từng đồ kỉ vật của em mà khóc.. Anh mua cây đàn em từng chơi cho sinh nhật của anh, lần đầu tiên anh thấy ngày sinh của mình có ý nghĩa như thế là vì em xuất hiện để yêu anh... Anh nhớ em lắm, anh vẫn xem ảnh em, xem đi xem lại ảnh chung hai đứa mình, xem ảnh siêu âm của công chúa rồi khóc giữa căn nhà của em và anh.. Anh xin lỗi không bảo vệ được em và con.. Anh sai rồi.. Em về đi về đi mà anh xin em..."
Em lặng người mỗi khi xem thư anh. Em đã biến mất như vậy, đã rời khỏi anh im lặng không một câu từ biệt. Năm đó đêm cuối ngủ bên anh em chạm vào từng nét trên khuôn mặt anh mà tim em đau nhói. 
Mít được 2 tuổi 7 tháng. Bố em bị tai biến em phải về Hà Nội gấp. Em ôm con băt xe về mà khóc oà lên vì thương bố mẹ. Em về lại ngôi nhà của em sau mấy năm ra đi, mọi thứ vẫn như vậy, bố cũng ổn hơn nên em yên tâm để chuẩn bị bắt xe trở lại Quảng Ngãi. 
Bỗng dưng anh đến, vẫn mang ba bốn lá thư đến nhà em để nhờ mẹ gửi. Em đang cho Mít ăn bỗng gặp anh. Người em từng yêu đến khờ dại đang ở trước mặt em, người làm em khóc hết nước mắt cuối cùng em cũng được gặp lại. Bất ngờ quá em không kịp chạy trốn, anh ngạc nhiên sững cả người đứng lắp bắp : Em về thật rồi, em về với anh thật rồi.. Rồi ôm chặt em thì Mít khóc ầm lên. Đến khi mọi chuyện xong xuôi, em vẫn phải thú nhận năm ấy em đã trốn vào QN để sinh Mít. Em biết anh đã vui đến phát điên như thế nào, cứ ôm cứng con bé mà gào lên, anh cứ khóc nước mắt đầm đìa. 
Trái tim em đã chẳng thể cầm cự được mãi rồi anh à, đến cuối cùng em vẫn phải thú thực là em quá yêu anh. Mọi người biết chuyện cứ bảo như phim, sao con bé người gầy được tý mà can đảm thế, dám một thân một mình vào đấy sinh được con Mít. Sau bao sóng gió em cũng tự cảm thấy phục bản thân mình, phục tình yêu của anh. Mấy năm em bỏ đi anh vẫn đợi em về, vẫn đi tìm em và vẫn mong em quay về. Mẹ kể đã có lúc anh thảm hại quá đến mức mẹ anh phải đến cầu xin mẹ em đưa em về cho anh chịu sống tử tế. Nhưng may mắn em vẫn mạnh mẽ đến tận hôm nay, để choè giây phút ba người nhà mình có thể bên nhau được như bây giờ. 
Sóng gió đã qua đi, cảm ơn tình yêu của anh đã đưa ba người chúng ta về một mái ấm gia đình như vẫn hằng mơ ước. Em sẽ dành hết tình yêu cho anh và con, sẽ không đi đâu rời xa anh nữa. Đi để trở về một lần là quá đủ rồi đúng không anh! 
Cảm ơn mọi người đã lắng nghe. Trang Neu confessions này mình từng biết khi mang bầu Mít 6 tháng, bà bạn gần nhà ở QN bảo rảnh quá thì đọc cho vui hà, hôm nay lần đầu tiên mình viết về cuộc đời mình cho mọi người biết và cùng chia sẻ. Mọi người chúc Vũ Bảo My ( Mít nhà mình ) mau ăn chóng lớn nhé !

Vì 1 người con gái mà anh trai thay đổi 180 độ...

Vì 1 người con gái mà anh trai thay đổi 180 độ...
- Mày hôm nay về sớm đi chợ giúp anh, vợ anh hôm nay đi làm về muộn nên anh muốn vào bếp tự làm cơm cho chị.
- Sao anh ko đi đi.
- Ơ thế giờ tao hỏi nhanh cho nó vuông, nhà mày hay nhà tao, tao chả đuổi mày đi bây giờ?
- À thôi anh đừng nóng...nhắn tin em anh cần mua gì nhé.
- Chờ tí anh nhắn tin cho.
....
Đấy, ông anh trai em đấy, 2 anh em cách nhau 6 tuổi, anh ấy K49, em là K55. Em nhớ hồi còn học cấp 3, ông ấy nghịch lắm, thi thoảng bỏ học đi chơi điện tử, gây gổ đánh nhau...nói chung là đủ cả, bố mẹ buồn vì ông lắm, ông học trường công lập trên thành phố bình thường thôi. Thế nào ma xui quỷ khiến, ông thích 1 chị học cùng cấp 2, chị ấy lại học chuyên thành phố, mà bố nói ko đc, mẹ nói ko đc, chẳng ai khuyên bảo đươc có mỗi chị ấy nói được, chị ấy hô 1 câu "Không đỗ được đại học thì đừng nghĩ mình hay ho", thế quái nào mà lại đỗ đc NEU K49. Khi ông học đại học thì em mới học cấp 2 thôi, em nghe bố mẹ kể từ khi lên học đại học ông chăm chỉ học tập, đi làm, tham gia hoạt động ngoại khóa, mà đi làm còn có tiền gửi về cho gia đình nhé, hồi đó học phí trường cũng rẻ lắm không như bây giờ nên có tiền gửi...cũng đi học tiếng Anh năm 3, năm 4 để bổ túc tiếng Anh ra trường xin việc cho dễ. Nhớ 1 lần năm 3 ông về, ông còn xung phong làm cơm cho cả nhà, cá sốt thịt kho, trứng chiên, rau...kiểu hôm đó cả nhà bất ngờ hỏi anh biết nấu ăn từ khi nào thì anh bảo là đóng tiền đi học :|
Đến lúc ra trường đc 2 tháng, tự dưng ông về nhà ăn vạ bố mẹ "cho con lấy vợ", bố mẹ bảo ông bị hâm à rồi ko cho vì mới ra trg công ăn việc làm chưa ổn định. Thực ra hồi đó lương ông cũng 8tr gọi là khá đó ạ. Ông tuyệt thực luôn nhưng trc mặt bố mẹ thế thôi ông toàn đưa tiền em đi mua đồ ăn lén cho ông xong ông khoá cửa phòng vào vừa làm việc vừa ăn, bố mẹ 1,2 ngày ko lo nhưng qua ngày thứ 4,5 bắt đầu lo đến ngày thứ 6 thì đồng ý.
Sau 2 tháng nữa là vào tháng 1 thì lấy nhau, 2 vợ chồng lúc đầu ở thuê. Nói thật là ông anh em từ lúc lên đh cũng giỏi thay đổi 180 độ, 1 năm đi làm thuê rồi tách ra buôn bán đầu tiên là ốp đt sau đó là điện thoại hàng 99% giờ mua đc nhà rồi, vợ chồng góp tiền mua đc con ô tô nữa, ô tô mua lại thôi ạ gọi là tránh mưa tránh nắng hoặc đi chơi xa thì dùng, cũng may có ông giỏi nên đc ké 1 phòng, mà tính ông trẻ con hở ra cái là "nhà tao chứ nhà mày à, mày phá vỡ hạnh phúc gia đình tao" anh ấy nói trêu vậy thôi chứ toàn lén cho tiền em mua quần áo vs tiền đóng học, anh lo cho hết. Mà tình cảm với vợ lắm, hoa hoét quà cáp và cho vợ đi chơi suốt, em thỉnh thoảng ké thôi nhưng mà hở ra là "em yêu à" "em yêu ơi" nghe nhức óc với gato cực.
Vâng thế đó ạ, từ 1 ông tướng phá phách giờ làm ng đàn ông của gia đình. Lắm lúc nghĩ có bạn nữ nào để mình cố gắng như vậy ko thì thấy mình phá cũng ko bằng ông mà nghịch cũng ko bằng ông nữa. Dù sao chắc cũng do duyên số mới cho 2 ông bà đến vs nhau rồi lấy nhau, cố gắng đến bây giờ...

Cô Bạn Cấp 3 - Cô Vợ bây giờ

Cô Bạn Cấp 3 - Cô Vợ bây giờ 
Mình năm nay 27 tuổi, là một chàng trai khá... Đẹp trai, rất tiếc đã có vợ. Nhân dịp gia đình nhỏ của mình sắp chào đón 1 thiên thần, mình muốn kể với các bạn câu chuyện của vợ chồng mình. 
Chúng mình học cùng c3. Vợ mình hồi đấy ngoại hình bt, được cái tính hay hay. Mình cũng không thân với cô ấy vì không phải mẫu con gái mình thích. Có lần học kì 2 năm lớp 12, không nhớ là nô đùa gì trong lớp, mình vặn tay nó, nó đau quá hét lên : " chạm tay nhau là có thai đấy, mày sẽ phải chịu trách nhiệm với tao cả đời con chó ạ "
Ờ! Khá hay cho câu nói của vợ. Có lần đi học thêm, nó thì thầm : " lên đại học tao sẽ nói với mày một bí mật ". Mình gạ hỏi thì bị thầy đuổi ra ngoài vì nói chuyện trong giờ, còn nó chả bị sao. Lúc đứng ngoài cửa lớp, mình nghĩ bụng hay con bé nó thích mình, nhưng lại sợ mình bị ảo tưởng nên thôi không nghĩ nữa.
Lên đại học năm 1, mình học trường này, nó học trường khác, bí mật đấy nó không nói ra, hỏi nó bảo tao quên rồi. Và... Nó yêu thằng khác.
Đến năm ba đh, nó lại yêu 1 thằng khác. Thôi mình bị ảo tưởng, mình chúc phúc cho nó, ừ thì bạn mãi là bạn.
Sang năm cuối đại học, bận rộn nên ít gặp nhau hơn, có lần lĩnh lương làm thêm, mình alô nó đi ăn bún bò, lâu không gặp xem giờ con bé yêu thằng nào rồi. Nói chuyên mới biết giờ nó không yêu ai. Nó yêu sắp ra trường muốn tập trung học sau còn kiếm tiền nuôi chồng con. Biết là nó đùa nhưng mình cảm nhận được ý chí phấn đấu của một cô gái. Rồi vài lần sau đi chơi, tôi lại hỏi lại cái bí mật hồi năm nhất. Nó trả lời nhanh lắm :" à hồi đấy tao thích mày, thích từ lâu lắm rồi, hồi c3 cơ, nhưng giờ hết rồi, thế mày ko định kiếm người yêu đi, định ế đến bao giờ, định tuyệt chủng giống nòi à???? " nghe nó nói, vừa vui, vừa buồn, lại nhiều suy tư. Và từ tối hôm đấy, tôi nghĩ về cô ấy nhiều hơn.
Cuối cùng cũng ra trường, cả 2 công việc ổn định. Mình luôn thấy vui vì cô gái là một cô gái thành đạt. vẫn là những người bạn. Có lần đi ăn tối cùng nhau, mình trêu : "xinh thế mà ế, ế thì lấy tao không chết già đấy mày"
Ơ thế mà đùa thành thật các bạn à!. Bọn mình bỏ qua giai đoạn tìm hiểu vì hiểu nhau quá rõ rồi, bố mẹ hai bên đều quý mến nhau cả, mẹ mình ưng cô ấy lắm, cứ khen là khéo léo như nó mày không lấy nó thằng khác nó lấy mất. Hơn 6 tháng yêu, chúng mình chính thức làm đám cưới, và chỉ hai tuần nữa thôi, cậu con trai thứ 2 của chúng mình sẽ chào đời.
Đúng là duyên số mà. Cảm ơn em đã là một người bạn luôn đồng hành cùng anh bao năm qua, một người vợ luôn bên anh trên mọi con đường. Nhiều khi anh nghĩ phải chăng câu nói " may sẽ phải chịu trách nhiệm với tao cả đời con chó ạ " có phải là một lời nguyền 

Món quà 08/03 của bác nhặt ve chai...

Món quà 08/03 của bác nhặt ve chai...
Hôm mùng 07/03, mình K56, mình có bán hoa gần cổng trường mình, hôm đó trời mưa nên cũng bán được ít hoa lắm, mà chắc cũng chưa đến ngày nên ít người mua, mình cố gắng ở lại đến khi các bạn khác về rồi mình mới dọn, trong khi chờ đứa bạn ra dọn cùng tự dưng có 1 bác nam nhặt ve chai mặc áo mưa màu xanh, đạp xe đạp đi qua chỗ mình bán xong tự dưng bác đứng khựng lại, bác lùi lại chỗ mình bán hoa.
- Cháu ơi cháu dọn hàng à, cháu là sinh viên trường này à.
- Dạ vâng, cháu là sinh viên đang tập kinh doanh hoa ạ, bác mua hoa ạ.
- Cháu bán bao nhiêu 1 bông. Cháu bán rẻ cho bác 1 bông được không, bác tặng vợ bác.
Mình lúc đầu nghĩ bán cho bác giá 10k nhưng nhìn bác thì đúng là người nhặt ve chai, 2 bên gác 3 ga toàn kiểu chai lọ treo, còn đằng sau là 1 đống giấy bìa nên mình ko bán, mình biếu bác luôn 1 bông.
- Bác ơi cháu ko lấy tiền đâu ạ, cháu biếu bác 1 bông về tặng bác gái.
- Không bác không lấy không của cháu đâu, chúng cháu sinh viên làm gì có tiền.
- Thôi bác ạ, 1 bông hoa không nhiều đâu bác, bác cứ mang về tặng bác gái là cháu vui rồi ạ.
Mình mang ra đưa bác, bác đứng đó ngập ngừng lắm, đúng lúc này thì bạn mình ra dọn hàng, mình cũng tranh thủ quay lại dọn luôn.
- Hay bác đổi cho cháu cái móc chìa khóa bác cũng thích, hôm trước bác nhặt chai gần trường thấy, coi như quà mùng 08/03 bác tặng cháu đi, chúc cháu cùng gia đình mạnh khỏe.
Tự dưng bác móc trong túi áo sơ mi 1 gói bọc bằng giấy ăn để lên bàn chỗ mình để hoa rồi đi mất, lúc này mình đang ôm 1 đống hoa xếp vào thùng, mình phải xếp từng bông ko bị dập hoa mai ko bán đc, mình chưa kịp chạy ra thì bác đã đạp xe đi mất rồi, vì bác ấy bảo báo thích nên mình càng thấy áy náy. Mình cũng liền bỏ cái bọc giấy ăn vào túi để tranh thủ dọn tiếp vì cơn mưa cũng to dần. Lúc về mình nhiều việc quá, treo vội chiếc áo lên móc cũng quên mất món quà bác tặng mình...tự dưng hôm nay mình lôi ra mặc, sờ tay vào túi mới nhớ ra món quà hôm ấy, mình mới nhớ và mở ra...
Hóa ra không phải là móc chìa khóa mọi người à, là khuy cài kỉ niệm 60 năm của trường, nhìn mới nguyên luôn...hóa ra ko phải bác thích cái móc chìa khóa mà bác thích chiếc khuy cài áo này...Có lẽ bông hoa để tặng vợ với bác cũng phải có rất nhiều tình cảm trong đó thì bác mới đánh đổi như vậy...bác gái chắc sẽ hạnh phúc lắm khi đươc nhận bông hoa đó...
Thực sự rất muốn nói lời cảm ơn bác...nhưng lại không biết bác là ai...bác đang ở đâu...
Giữa bộn bề nỗi lo cuộc sống, tự dưng thấy tình cảm của bác thật ấm áp...

Vừa giận vừa thương ngày 8/3

Chào cả nhà, em là gái K57 của NEU có người yêu lớn hơn mình một khóa cũng học NEU. Chúng em yêu nhau cũng được 1 năm rồi. Vừa rồi chúng em vừa kỉ niệm 1 năm yêu nhau. Tình yêu của chúng em nói chung là khá nhẹ nhàng, trong sáng. Em cũng không biết nói sao về người yêu của mình nữa. Đại loại là thế này: anh ấy cực kì chung tình, không bạn gái hay em gái nuôi các kiểu, chỉ học làm và chỉ biết đến mình. Nhưng vấn đề là anh ấy là một người yêu thật lòng nhưng chưa biết quan tâm đến em thế nào cho phải. Nhiều lúc khiến em có cảm giác vô tâm lắm luôn( k biết các ac đã gặp cái thể loại như vậy bao giờ chưa). Anh ấy yêu em thật lòng, khóc vì em nhưng mỗi tội ngốc quá. Gần đây sau một số chuyện với cái gã " vô tâm nhưng thật lòng" này.
Vào buổi sáng hôm trước em có gọi cho anh ấy kêu :
- E chưa ăn sáng (chờ mong anh ấy qua rước mình đi ăn sáng)
Anh ấy đáp lại phũ như chưa từng được phũ:
- Anh ăn rồi em
Thế là em giận nguyên 1 ngày. Anh ấy lớ ngớ xong hiểu ra chạy đến em xin lỗi cả ngày mua cho em cả đống đồ ăn. Mãi đến tối em mới tha cho anh ấy. Lần sau, em nghĩ là thay vì nói "em chưa ăn sáng" thì nên là nói "anh qua chở em đi ăn sáng nhé" thì chắc chắn sẽ không có chuyện giận nhau vậy rồi.
Hôm mùng 8/3 vừa qua, trong đầu em cứ nghĩ anh ấy sẽ là người chúc em đầu tiên nhưng không phải, là thằng bạn thân chúc em đầu tiên mà em cứ nghĩ là anh ấy. Hôm đó em đi học cả ngày, cả ngày ngó cái điện thoại đợi anh ấy chúc nhưng rồi không thấy. Em buồn lắm. Đùng một cái đến 7h tối thì tự dưng anh xuất hiện trước mặt em cầm toàn những thứ em thích ăn. Lúc đó vừa tức vừa thương, trách anh tại sao đến giờ mới tặng. Tại sao không chúc em lúc sáng? Tại sao để em bơ vơ cả ngày chờ anh. Xong anh kêu là anh coi phim thấy người ta trong phim làm nên anh học theo. Cái kiểu như thế này: cả ngày không thấy quan tâm gì hết xong cần đến cuối ngày tạo một bất ngờ. Thua với anh luôn. Xong em nói với anh ý:
- Em là con người đơn giản lắm anh. Điều em cần không phải là quà cáp gì hết mà điều em cần chính là sự quan tâm của anh từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Những điều quan tâm đó mới thực sự làm em thấy hạnh phúc.
Sau đó mặt anh lại đơ ra một lúc, anh lại nói lời xin lỗi với em. Sau đó bọn em nói chuyện với nhau một lát rồi anh về.
Vừa ăn đồ ăn vừa thấy ấm ức nếu anh ý mà chúc em một câu vào buổi sáng rồi tặng có phải tuyệt vời hơn không?
Nhưng em cũng hiểu rằng mọi thứ anh làm tất cả là vì em, Nhưng cách thể hiện của anh nó hơi có vấn đề nên làm cho em có cảm giác vô tâm vậy.