Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

MỘT NGÀY XUI XẺO... NHƯNG CŨNG LÀ ĐỊNH MỆNH

"Câu chuyện chưa đặt tên""
#Shyn
#CHƯƠNG1: MỘT NGÀY XUI XẺO... NHƯNG CŨNG LÀ ĐỊNH MỆNH
#Part1
Một ngày đẹp trời, trên con đường đầy nắng và gió, hàng cây xanh ven đường bỗng chốc múa reo, tiếng bước chân chậm rãi trên vỉa hè đang từ từ tiếng đến phía cổng trường.
Trái ngược vs khoảnh khắc ấy, tiếng ai đang thở hổn hển, chạy vội chạy vàng với đôi chân khập khiểng từ phía sau... Đó là tôi đấy...😑😑 Trong lúc này, tôi ko khác gì một con nhỏ bị bỏ rơi giữa chợ và còn đang phải đuổi theo một tên cướp. Với bộ dạng này, chắc mọi người xung quanh đang nhìn chằm chằm vào tôi ấy nhỉ? Chỉ trách chiếc xe buýt, bị hỏng giữa đường, lại còn thả tôi xuống ngả ba, cách trường cả một cây số., chân tôi lại đang bị đau nữa chứ... Mà tôi đang lm j v nhỉ? Đâu còn thơi gian cho những suy nghĩ lung tung ấy, tôi tiếp tục chạy...
...
Đôi mắt tôi bỗng chốc mờ nhòa đi, tôi ko còn xác định phương hướng được nữa. Nhưng vẫn phải chạy, chạy vì một tương lai tươi sáng. Nếu không, chỉ tí nữa thôi, thế nào tôi cx sẽ bị ê mặt trước lớp vì đi học trễ, sau lại phải bị phạt lao động. Oh My God!!! Ko được. Phải cố gắng lên...
...
Vai tôi có cảm giác đang bị hất thì phải. Hay ns khác đi là bị va chạm bởi một vật thể nào đó. Tức là đã có sự tiếp xúc giữa hai thân thể. Mới nghĩ đến đó, cả người tôi bỗng ngã nhào về phía trước. Ôi ko! Mặt mình sẽ tan nát khi tiếp xúc vs sân trường mất!...
Bỗng, cả người như nhẹ bẫng hẳn lên. Chúa đã cứu tôi. Khuôn mặt ngây thơ trong sáng vẫn còn lành lặn. Tôi thở phào nhẹ nhõm... Chợt thấy có gì vướng víu ở đằng sau, tôi đếm một, hai, ba... và quay bật người lại...
BỐP!!!!
""Ui da!!!"" - tôi vội thét lên trong đau đớn.
Mà tiếng gì vừa kêu ấy nhỉ? Bốp - đó chính là sự va chạm giữa hai cái đầu. Một cái đầu thông minh của tôi và cái đầu ngốc nghếch còn lại của tên kia...
""Eh! Thằng kia! Tự nhiên đứng đằng sau lưng người ta làm gì?"" - tôi bực mình lên tiếng.
... Tên kia nhìn tôi một hồi lâu với vẻ bực tức ko ns thành lời.
"" Không đứng đằng sau thì vừa nãy, có kẻ nào đã bị gãy mũi, tan nát cuộc đời luôn rồi.""
Câu nói có phần quanh co khó hiểu. Tên này văn vẻ quá... Tôi ngẫm nghĩ phân tích. Là sao ta? Ko lẽ đang nói mình à? Nghĩ một hồi, tôi quyết định hỏi thẳng.
""Là sao? Nói rõ coi!""
""Đúng là đồ ngốc...""
Nói xong thì vội bỏ đi...
Còn tôi thì lơ ngơ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra...
"" Ôi chết... trễ học mất...""

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét